超然台放歌

(明代)欧大任

登高作越吟,倚剑歌转哀。木叶纷交下,征鸿亦徘徊。

西樵之游同数子,半酣太叫超然台。此时万里飞蓬转,但闻悲风萧萧天上来。

绛宫朱阙远明灭,洞天福地空崔嵬。仙乎仙乎不可见,浮丘洪厓安在哉。

笑骑鸿鹄过琼岛,便应从此归蓬莱。蓬莱方丈是何处,白云袅袅帝乡去。

天外虚传二凤楼,人间岂见三花树。云车风马自千秋,旦夕蟪蛄何用愁。

君不见周太子,缑氏山头鹤来去。又不见轩辕君,鼎湖水上龙缤纷。

浊世之居若脱屣,人生胡为在尘滓。任也江湖落魄生,形骸肮脏无所成。

往来每拟淩云赋,梦中时作升天行。大鹏或被斥鴳笑,平生禽尚吾同调。

布袜青鞋淩绝峤,临风更向蓬池啸。

《超然台放歌》拼音标注

chāo rán tái fàng gē
dēng gāo zuò yuè yín,
yǐ jiàn gē zhuǎn āi。
mù yè fēn jiāo xià,
zhēng hóng yì pái huái。
xī qiáo zhī yóu tóng shù zǐ,
bàn hān tài jiào chāo rán tái。
cǐ shí wàn lǐ fēi péng zhuǎn,
dàn wén bēi fēng xiāo xiāo tiān shàng lái。
jiàng gōng zhū què yuǎn míng miè,
dòng tiān fú dì kōng cūi wéi。
xiān hū xiān hū bù kě jiàn,
fú qīu hóng yá ān zài zāi。
xiào qí hóng hú guò qióng dǎo,
biàn yìng cóng cǐ gūi péng lái。
péng lái fāng zhàng shì hé chù,
bái yún niǎo niǎo dì xiāng qù。
tiān wài xū chuán èr fèng lóu,
rén jiān qǐ jiàn sān huā shù。
yún chē fēng mǎ zì qiān qīu,
dàn xī hùi gū hé yòng chóu。
jūn bù jiàn zhōu tài zǐ,
gōu shì shān tóu hè lái qù。
yòu bù jiàn xuān yuán jūn,
dǐng hú shǔi shàng lóng bīn fēn。
zhuó shì zhī jū ruò tuō xǐ,
rén shēng hú wèi zài chén zǐ。
rèn yě jiāng hú luò pò shēng,
xíng hái háng zāng wú suǒ chéng。
wǎng lái měi nǐ líng yún fù,
mèng zhōng shí zuò shēng tiān xíng。
dà péng huò bèi chì yàn xiào,
píng shēng qín shàng wú tóng diào。
bù wà qīng xié líng jué jiào,
lín fēng gèng xiàng péng chí xiào。