状元峰

(宋代)欧阳麟

一峰高耸上参天,地势钟灵出状元。
雪霁乍疑抽紫笋,云开忽见吐青莲。
平明远捧金乌小,薄暮高擎玉兔圆。
独羡唐家贤父子,芒名留得后人传。

《状元峰》拼音标注

zhuàng yuán fēng
yī fēng gāo sǒng shàng cān tiān,
dì shì zhōng líng chū zhuàng yuán。
xuě jì zhà yí chōu zǐ sǔn,
yún kāi hū jiàn tǔ qīng lián。
píng míng yuǎn pěng jīn wū xiǎo,
bó mù gāo qíng yù tù yuán。
dú xiàn táng jiā xián fù zǐ,
máng míng líu dé hòu rén chuán 。