登楼吟

(宋代)安道

朝向蓬莱游,暮归蕊珠宿。
偶然折断玉龙腰,降下凡间三十六。

《登楼吟》拼音标注

dēng lóu yín
zhāo xiàng péng lái yóu,
mù gūi rǔi zhū sù。
ǒu rán zhé duàn yù lóng yāo,
jiàng xià fán jiān sān shí lìu 。