初春有述

(明代)潘高

我生无他长,所耽惟种树。树中尤爱梅,为其能守素。

守素有同心,相将老岩穴。花时犯清霜,坐到将残月。

家园兴未足,寻梅过太湖。梅花如白云,茫茫路欲无。

入山不忍尽,下山元独宿。钟清何处寺,花隐谁家屋?

愿言寄吾友,一枝折寒林。微物何足贡,将此岁寒心。

《初春有述》拼音标注

chū chūn yǒu shù
wǒ shēng wú tā cháng,
suǒ dān wéi zhǒng shù。
shù zhōng yóu ài méi,
wèi qí néng shǒu sù。
shǒu sù yǒu tóng xīn,
xiāng jiāng lǎo yán xué。
huā shí fàn qīng shuāng,
zuò dào jiāng cán yuè。
jiā yuán xīng wèi zú,
xún méi guò tài hú。
méi huā rú bái yún,
máng máng lù yù wú。
rù shān bù rěn jǐn,
xià shān yuán dú sù。
zhōng qīng hé chù sì,
huā yǐn shúi jiā wū ?
yuàn yán jì wú yǒu,
yī zhī zhé hán lín。
wēi wù hé zú gòng,
jiāng cǐ sùi hán xīn。