兰花 其一

(宋代)潘牥

长身大叶耸丛丛,生处虽殊臭味同。全带安期溪涧碧,微偷勾漏箭砂红。

闻名久向骚经内,识面翻从要服中。等是海山闲草木,东皇一顾便春风。

《兰花 其一》拼音标注

lán huā qí yī
cháng shēn dà yè sǒng cóng cóng,
shēng chù sūi shū chòu wèi tóng。
quán dài ān qī xī jiàn bì,
wēi tōu gōu lòu jiàn shā hóng。
wén míng jǐu xiàng sāo jīng nèi,
shì miàn fān cóng yào fú zhōng。
děng shì hǎi shān xián cǎo mù,
dōng huáng yī gù biàn chūn fēng。