画松歌为梅瞿山作

(清代)潘耒

画松不难与松似,贵得寒空磊落意。一片梢云拂雪姿,巍峨迥与凡柯异。

梅君都官之后人,才华标格都绝尘。善画尤工作松树,寸管貌出千龙鳞。

孤根直干势奇矫,烟涛漠漠开清晓。直如白虹亘晴霄,怒如苍龙作鳞爪。

端如岩廊坐伟人,高如深林出遗老。一气淋漓入化工,千寻错落舒怀抱。

毕宏韦偃不可追,粉本岂是人工为。十年看松甫落笔,黄山万树为君师。

黄山之松信奇绝,太古以来无斩伐。十步蟠拿九步折,行空偃地无罅缺,支撑岩崖碍日月。

嗟我不得掉臂行游于其间,尘沙日夕彫壮颜。徒对慈仁两秃干,朝行婆娑暮忘还。

梅君何当访尔就茅屋。抱琴醉枕松根宿,看君作画题诗老亦足。

《画松歌为梅瞿山作》拼音标注

huà sōng gē wèi méi jù shān zuò
huà sōng bù nán yǔ sōng sì,
gùi dé hán kōng lěi luò yì。
yī piàn shāo yún fú xuě zī,
wēi é jiǒng yǔ fán kē yì。
méi jūn dū guān zhī hòu rén,
cái huá biāo gé dū jué chén。
shàn huà yóu gōng zuò sōng shù,
cùn guǎn mào chū qiān lóng lín。
gū gēn zhí gān shì qí jiǎo,
yān tāo mò mò kāi qīng xiǎo。
zhí rú bái hóng gèn qíng xiāo,
nù rú cāng lóng zuò lín zhuǎ。
duān rú yán láng zuò wěi rén,
gāo rú shēn lín chū yí lǎo。
yī qì lín lí rù huà gōng,
qiān xún cuò luò shū huái bào。
bì hóng wéi yǎn bù kě zhūi,
fěn běn qǐ shì rén gōng wèi。
shí nián kàn sōng fǔ luò bǐ,
huáng shān wàn shù wèi jūn shī。
huáng shān zhī sōng xìn qí jué,
tài gǔ yǐ lái wú zhǎn fá。
shí bù pán ná jǐu bù zhé,
xíng kōng yǎn dì wú xià quē,
zhī chēng yán yá ài rì yuè。
jiē wǒ bù dé diào bì xíng yóu yú qí jiān,
chén shā rì xī diāo zhuàng yán。
tú dùi cí rén liǎng tū gān,
zhāo xíng pó suō mù wàng huán。
méi jūn hé dāng fǎng ěr jìu máo wū。
bào qín zùi zhěn sōng gēn sù,
kàn jūn zuò huà tí shī lǎo yì zú。