韩蕲王墓碑歌

(清代)潘耒

灵岩山前冢累累,荒烟野蔓不足悲。巨石崚嶒戛松际,旁人云是韩王碑。

韩王蜕去五百载,当年英名至今在。弯弓夜月射奔鲸,拔剑寒沙清瀚海。

一朝雄姿为枯骨,麒麟高冢营山窟。黄肠便房天府出,守冢万家拜百笏。

岁久但见蒿与藜,豺狼入穴狐兔啼。惟留一片石,千古灵岩西。

灵岩峰高入云霓,韩王勋名与之齐。惟王勋名震千古,手奠坤维揭天柱。

挥日之戈射潮弩,半壁江山留宋土。可怜后此竟何人,忍使铜仙泪如雨!

梅花落尽梨花开,游人络绎灵岩来。但上琴台寻响屟,何人山麓披蒿莱?

碑高三丈字如掌,帝制鸿文盛褒奖。纵使碑刓墓尽平,盖世功名在天壤。

君不见钱塘饮马江不流,凤山宫阙为荒丘。张王秦相墓何在,六陵萧飒冬青愁。

《韩蕲王墓碑歌》拼音标注

hán qí wáng mù bēi gē
líng yán shān qián zhǒng lèi lèi,
huāng yān yě màn bù zú bēi。
jù shí léng céng jiá sōng jì,
páng rén yún shì hán wáng bēi。
hán wáng shùi qù wǔ bǎi zài,
dāng nián yīng míng zhì jīn zài。
wān gōng yè yuè shè bēn jīng,
bá jiàn hán shā qīng hàn hǎi。
yī zhāo xióng zī wèi kū gǔ,
qí lín gāo zhǒng yíng shān kū。
huáng cháng biàn fáng tiān fǔ chū,
shǒu zhǒng wàn jiā bài bǎi hù。
sùi jǐu dàn jiàn hāo yǔ lí,
chái láng rù xué hú tù tí。
wéi líu yī piàn shí,
qiān gǔ líng yán xī。
líng yán fēng gāo rù yún ní,
hán wáng xūn míng yǔ zhī qí。
wéi wáng xūn míng zhèn qiān gǔ,
shǒu diàn kūn wéi jiē tiān zhù。
hūi rì zhī gē shè cháo nǔ,
bàn bì jiāng shān líu sòng tǔ。
kě lián hòu cǐ jìng hé rén,
rěn shǐ tóng xiān lèi rú yǔ !
méi huā luò jǐn lí huā kāi,
yóu rén luò yì líng yán lái。
dàn shàng qín tái xún xiǎng xiè,
hé rén shān lù pī hāo lái ?
bēi gāo sān zhàng zì rú zhǎng,
dì zhì hóng wén shèng bāo jiǎng。
zòng shǐ bēi wán mù jǐn píng,
gài shì gōng míng zài tiān rǎng。
jūn bù jiàn qián táng yǐn mǎ jiāng bù líu,
fèng shān gōng què wèi huāng qīu。
zhāng wáng qín xiāng mù hé zài,
lìu líng xiāo sà dōng qīng chóu。