莺啼序 邗江述旧 用陈检讨韵、

(清代)潘西凤

十里扬州,郭点点、绿波鸥鹭。蓦牵情、绿四桥头,望断许多烟树。

杜宇叫残归国梦,浮萍化尽垂杨絮。笑无端日月,底事催来催去?

遥忆当时,都成往事,无复星河渡。理愁肠、万结千回,人在桃花深处。

想山窗、茗碗炉烟,和春日、怀人诗句。更消魂,执手亭前,百花围护。

此时此际,又满院春光,可尝閒步。怕料峭风寒,体甚支离,衣须轻素。

红豆频抛,青眸未改,故人别久应心顾。难在到、隋堤烟雨路。

令人吊古,玉勾斜上荒邱,尽是美人香墓。伤心难说,流水行云,缥缈浑无据。

更是春风绿柳,楚楚凄凄,忙忙梦梦,丝丝缕缕。金屋难成,玉簪空在,何当消受青灯下,醉酕醄、仔细窗前觑。

可怜今夜孤身,梦断青魂,泪成红雨。

《莺啼序 邗江述旧,用陈检讨韵、》拼音标注

yīng tí xù hán jiāng shù jìu,yòng chén jiǎn tǎo yùn 、
shí lǐ yáng zhōu,
guō diǎn diǎn 、 lv̀ bō ōu lù。
mò qiān qíng 、 lv̀ sì qiáo tóu,
wàng duàn xǔ duō yān shù。
dù yǔ jiào cán gūi guó mèng,
fú píng huà jǐn chúi yáng xù。
xiào wú duān rì yuè,
dǐ shì cūi lái cūi qù ?
yáo yì dāng shí,
dū chéng wǎng shì,
wú fù xīng hé dù。
lǐ chóu cháng 、 wàn jié qiān húi,
rén zài táo huā shēn chù。
xiǎng shān chuāng 、 míng wǎn lú yān,
hé chūn rì 、 huái rén shī jù。
gèng xiāo hún,
zhí shǒu tíng qián,
bǎi huā wéi hù。
cǐ shí cǐ jì,
yòu mǎn yuàn chūn guāng,
kě cháng xián bù。
pà liào qiào fēng hán,
tǐ shén zhī lí,
yī xū qīng sù。
hóng dòu pín pāo,
qīng móu wèi gǎi,
gù rén bié jǐu yìng xīn gù。
nán zài dào 、 súi dī yān yǔ lù。
lìng rén diào gǔ,
yù gōu xié shàng huāng qīu,
jǐn shì měi rén xiāng mù。
shāng xīn nán shuō,
líu shǔi xíng yún,
piǎo miǎo hún wú jù。
gèng shì chūn fēng lv̀ lǐu,
chǔ chǔ qī qī,
máng máng mèng mèng,
sī sī lv̌ lv̌。
jīn wū nán chéng,
yù zān kōng zài,
hé dāng xiāo shòu qīng dēng xià,
zùi máo táo 、 zǐ xì chuāng qián qù。
kě lián jīn yè gū shēn,
mèng duàn qīng hún,
lèi chéng hóng yǔ。