春花吟
(宋代)潘玙
春未来时花未觉,春欲去时花又落。
春言世事无始终,春亦于花太情薄。
我今问花并问春,司花司春者何人。
空中仿佛有神语,此当问之于大钧。
不如再作问钧赋,赋成直上天门云。
扣天乞与花长春,免使花飞怨春暮。
春言世事无始终,春亦于花太情薄。
我今问花并问春,司花司春者何人。
空中仿佛有神语,此当问之于大钧。
不如再作问钧赋,赋成直上天门云。
扣天乞与花长春,免使花飞怨春暮。
《春花吟》拼音标注
chūn huā yín
chūn wèi lái shí huā wèi jué,
chūn yù qù shí huā yòu luò。
chūn yán shì shì wú shǐ zhōng,
chūn yì yú huā tài qíng bó。
wǒ jīn wèn huā bìng wèn chūn,
sī huā sī chūn zhě hé rén。
kōng zhōng fǎng fó yǒu shén yǔ,
cǐ dāng wèn zhī yú dà jūn。
bù rú zài zuò wèn jūn fù,
fù chéng zhí shàng tiān mén yún。
kòu tiān qǐ yǔ huā cháng chūn,
miǎn shǐ huā fēi yuàn chūn mù 。