柳鸶为尹嗣昭题
(明代)彭华
柳丝不动江流缓,双鹭飞来秋日晚。平沙漠漠点寒烟,乱石离离立苍藓。
静随玉顶听湍濑,饥引银钩啄清浅。霜衣雪襟谁匹俦,逸态閒情自幽远。
君不见燕衔泥,朝来暮去傍人栖。又不见莺乱啼,间关宛转无休时。
岂如此鸟独凝寂,不与众禽上下相追随。周公称大圣,振鹭载颂诗。
君子敛德容,雅与物色宜。尹侯家住大江西,翛然自负冰霜姿。
洁白岂不与之齐。为爱画师林良者,赠侯此画真潇洒。
堂上试令拂拭看,彷佛清风白露寒。
《柳鸶为尹嗣昭题》拼音标注
lǐu sī wèi yǐn sì zhāo tí
lǐu sī bù dòng jiāng líu huǎn,
shuāng lù fēi lái qīu rì wǎn。
píng shā mò mò diǎn hán yān,
luàn shí lí lí lì cāng xiǎn。
jìng súi yù dǐng tīng tuān lài,
jī yǐn yín gōu zhuó qīng qiǎn。
shuāng yī xuě jīn shúi pǐ chóu,
yì tài xián qíng zì yōu yuǎn。
jūn bù jiàn yàn xián ní,
zhāo lái mù qù bàng rén qī。
yòu bù jiàn yīng luàn tí,
jiān guān wǎn zhuǎn wú xīu shí。
qǐ rú cǐ niǎo dú níng jì,
bù yǔ zhòng qín shàng xià xiāng zhūi súi。
zhōu gōng chēng dà shèng,
zhèn lù zài sòng shī。
jūn zǐ liàn dé róng,
yǎ yǔ wù sè yí。
yǐn hóu jiā zhù dà jiāng xī,
xiāo rán zì fù bīng shuāng zī。
jié bái qǐ bù yǔ zhī qí。
wèi ài huà shī lín liáng zhě,
zèng hóu cǐ huà zhēn xiāo sǎ。
táng shàng shì lìng fú shì kàn,
páng fó qīng fēng bái lù hán。