自谢
(宋代)彭汝砺
瘠田历水旱,畎亩多荒芜。良农为锄耰,不岁成膏腴。
瘦木僵风雪,枝干皆蟠迂。良工试刻斲,不日成盘盂。
在人虽不肖,蒙教当自殊。重念贱子庸,仅同流俗愚。
学不达本原,行行无廉隅。九思失孔戒,三省忘曾模。
背道而妄行,轻言以招辜。一身旅焚巢,众目睽张弧。
奔驰今逝矣,玷圭可磨乎。昼寝过甚微,圣门斥弗诛。
于今底荒唐,较彼尤昏逾。尚赖君子仁,为包小人蒙。
未即远方屏,止于鸣鼓攻。过愆苟不涤,忧虑环无穷。
归来讼丑迹,自欲鞭微躬。父母遣汝来,期尔才德丰。
亲友壮尔行,思尔事业充。不沿仁义流,反扇偷惰风。
固宜众人归,讵可多雷同。犹愿追已往,从此图令终。
庶几谢颜子,自誓规缪公。敢期白日光,重照幽谷中。
驱除困蒙吝,震荡迷复凶。作诗代负荆,鄙诚实悾悾。
《自谢》拼音标注
zì xiè
jí tián lì shǔi hàn,
quǎn mǔ duō huāng wú。
liáng nóng wèi chú yōu,
bù sùi chéng gāo yú。
shòu mù jiāng fēng xuě,
zhī gān jiē pán yū。
liáng gōng shì kè zhuó,
bù rì chéng pán yú。
zài rén sūi bù xiào,
méng jiào dāng zì shū。
zhòng niàn jiàn zǐ yōng,
jǐn tóng líu sú yú。
xué bù dá běn yuán,
xíng xíng wú lián yú。
jǐu sī shī kǒng jiè,
sān shěng wàng céng mó。
bèi dào ér wàng xíng,
qīng yán yǐ zhāo gū。
yī shēn lv̌ fén cháo,
zhòng mù kúi zhāng hú。
bēn chí jīn shì yǐ,
diàn gūi kě mó hū。
zhòu qǐn guò shén wēi,
shèng mén chì fú zhū。
yú jīn dǐ huāng táng,
jiào bǐ yóu hūn yú。
shàng lài jūn zǐ rén,
wèi bāo xiǎo rén méng。
wèi jí yuǎn fāng píng,
zhǐ yú míng gǔ gōng。
guò qiān gǒu bù dí,
yōu lv̀ huán wú qióng。
gūi lái sòng chǒu jī,
zì yù biān wēi gōng。
fù mǔ qiǎn rǔ lái,
qī ěr cái dé fēng。
qīn yǒu zhuàng ěr xíng,
sī ěr shì yè chōng。
bù yán rén yì líu,
fǎn shàn tōu duò fēng。
gù yí zhòng rén gūi,
jù kě duō léi tóng。
yóu yuàn zhūi yǐ wǎng,
cóng cǐ tú lìng zhōng。
shù jī xiè yán zǐ,
zì shì gūi móu gōng。
gǎn qī bái rì guāng,
zhòng zhào yōu gǔ zhōng。
qū chú kùn méng lìn,
zhèn dàng mí fù xiōng。
zuò shī dài fù jīng,
bǐ chéng shí kōng kōng。