瓦鼓
(宋代)彭汝砺
客游南昌归,归我四瓦鼓。浑完自甄冶,质朴排罂甒。
触之散遗声,往往中商羽。声来殆天得,不用询有瞽。
野心爱不彻,取之置林宇。竹梢奏清风,似喜佳物伍。
岸巾策筇杖,共尔蠲毒暑。世浮见此拙,坐觉幽兴聚。
丹楹惜异时,蒉桴想淳古。君年比予少,能亦珍此否。
《瓦鼓》拼音标注
wǎ gǔ
kè yóu nán chāng gūi,
gūi wǒ sì wǎ gǔ。
hún wán zì zhēn yě,
zhí pò pái yīng wǔ。
hóng zhī sàn yí shēng,
wǎng wǎng zhōng shāng yǔ。
shēng lái dài tiān dé,
bù yòng xún yǒu gǔ。
yě xīn ài bù chè,
qǔ zhī zhì lín yǔ。
zhú shāo zòu qīng fēng,
sì xǐ jiā wù wǔ。
àn jīn cè qióng zhàng,
gòng ěr juān dú shǔ。
shì fú jiàn cǐ zhuó,
zuò jué yōu xīng jù。
dān yíng xī yì shí,
kùi fú xiǎng chún gǔ。
jūn nián bǐ yú shǎo,
néng yì zhēn cǐ fǒu。