春从天上来•孙介夫索句题照赠此篇
(清代)彭孙遹
年少孙郎。算才地风流,合让伊行。思清零雨,笔挟秋霜。
佳句题遍吴阊。似方子当日,擘麒麟、高宴仙乡。奏新词,有停云芝盖,隔水松簧。
更饶大乔国色,俨麻姑玉女,矑盼清扬。钿翠轻飞,裙波小皱,人前微曳霓裳。
捧流霞一酌,擎来味、尽作沙糖。尽疏狂。任红尘人世,弹指沧桑。
《春从天上来•孙介夫索句题照赠此篇》拼音标注
chūn cóng tiān shàng lái • sūn jiè fū suǒ jù tí zhào zèng cǐ piān
nián shǎo sūn láng。
suàn cái dì fēng líu,
hé ràng yī xíng。
sī qīng líng yǔ,
bǐ xié qīu shuāng。
jiā jù tí biàn wú chāng。
sì fāng zǐ dāng rì,
bò qí lín 、 gāo yàn xiān xiāng。
zòu xīn cí,
yǒu tíng yún zhī gài,
gé shǔi sōng huáng。
gèng ráo dà qiáo guó sè,
yǎn má gū yù nv̌,
lú pàn qīng yáng。
diàn cùi qīng fēi,
qún bō xiǎo zhòu,
rén qián wēi yè ní cháng。
pěng líu xiá yī zhuó,
qíng lái wèi 、 jǐn zuò shā táng。
jǐn shū kuáng。
rèn hóng chén rén shì,
dàn zhǐ cāng sāng。