书草屋壁

(宋代)蒲寿宬

天地无终穷,万物乃刍狗。
勿夸杏为乃,何如甕作牖。
昔闻巢氏民,仁义亦奚有。
蠢蠢不识知,居居自醇厚。
今来丰屋士,文法困绳纽。
力竞蝜蝂虫,计生养狙叟。
谁家甲第巍入云,何人鹑衣不掩肘。
岂知鬼瞰因高明,安得春阳到穷蔀。
蜗庐能几何,蛮触胜亦负。
忆我柴桑翁,荒宅十馀亩。
草屋八九间,柴门五株柳。
野水滋粳{左米右余},春畦足葱若是。
永日为琴书,停云念亲友。
仪秦枉饶舌,施龙漫多口。
白衣苍狗安可知,不夷不惠自可否。

《书草屋壁》拼音标注

shū cǎo wū bì
tiān dì wú zhōng qióng,
wàn wù nǎi chú gǒu。
wù kuā xìng wèi nǎi,
hé rú wèng zuò yǒu。
xī wén cháo shì mín,
rén yì yì xī yǒu。
chǔn chǔn bù shì zhī,
jū jū zì chún hòu。
jīn lái fēng wū shì,
wén fǎ kùn shéng nǐu。
lì jìng fù bǎn chóng,
jì shēng yǎng jū sǒu。
shúi jiā jiǎ dì wēi rù yún,
hé rén chún yī bù yǎn zhǒu。
qǐ zhī gǔi kàn yīn gāo míng,
ān dé chūn yáng dào qióng bù。
guā lú néng jī hé,
mán hóng shèng yì fù。
yì wǒ chái sāng wēng,
huāng zhái shí yú mǔ。
cǎo wū bā jǐu jiān,
chái mén wǔ zhū lǐu。
yě shǔi zī gēng { zuǒ mǐ yòu yú },
chūn qí zú cōng ruò shì。
yǒng rì wèi qín shū,
tíng yún niàn qīn yǒu。
yí qín wǎng ráo shé,
shī lóng màn duō kǒu。
bái yī cāng gǒu ān kě zhī,
bù yí bù hùi zì kě fǒu 。