题抚孤松而盘桓送人致仕

(明代)祁顺

亭亭山中松,昔日手自栽。主人别云久,拂袖归去来。

归来独爱山中好,三径荒芜今始扫。手抚孤松话旧盟,松尚青青人未老。

翠云深处日徜徉,荣辱浮沉总两忘。吟哦不慕崔斯立,休晦正如张子房。

盘桓无限闲中趣,晚节贞心重相许。古来此乐君独知,为君更赋归来辞。

《题抚孤松而盘桓送人致仕》拼音标注

tí fǔ gū sōng ér pán huán sòng rén zhì shì
tíng tíng shān zhōng sōng,
xī rì shǒu zì zāi。
zhǔ rén bié yún jǐu,
fú xìu gūi qù lái。
gūi lái dú ài shān zhōng hǎo,
sān jìng huāng wú jīn shǐ sǎo。
shǒu fǔ gū sōng huà jìu méng,
sōng shàng qīng qīng rén wèi lǎo。
cùi yún shēn chù rì cháng yáng,
róng rǔ fú chén zǒng liǎng wàng。
yín é bù mù cūi sī lì,
xīu hùi zhèng rú zhāng zǐ fáng。
pán huán wú xiàn xián zhōng qù,
wǎn jié zhēn xīn zhòng xiāng xǔ。
gǔ lái cǐ lè jūn dú zhī,
wèi jūn gèng fù gūi lái cí。