圣德诗

(清代)钱澄之

文帝贵止辇,太宗宝魏徵。古来神圣主,皆有纳谏名。

我皇仁且孝,不大色与声。小臣叨侍从,窃睹神采英。

大帅对失措,圣度和且平。所以诸藩镇,见者识中兴。

给谏触太后,愚直气以盈。举朝请加诛,受杖罚殊轻。

及与群臣语,往往叹其清。瞿相老崛强,遇事上书争。

温纶皆手答,曾无勉强情。去年献史卷,拟同金鉴呈。

今复问主上,还经御览曾?所言过戆直,左右因相倾。

上言实未读,朕殊有愧卿。从此事披阅,勿负谆谆诚!

举朝叹圣德,臣等实不能!虚怀本天授,皇哉我圣明!

《圣德诗》拼音标注

shèng dé shī
wén dì gùi zhǐ niǎn,
tài zōng bǎo wèi zhēng。
gǔ lái shén shèng zhǔ,
jiē yǒu nà jiàn míng。
wǒ huáng rén qiě xiào,
bù dà sè yǔ shēng。
xiǎo chén tāo shì cóng,
qiè dǔ shén cǎi yīng。
dà shuài dùi shī cuò,
shèng dù hé qiě píng。
suǒ yǐ zhū fán zhèn,
jiàn zhě shì zhōng xīng。
gěi jiàn hóng tài hòu,
yú zhí qì yǐ yíng。
jǔ zhāo qǐng jiā zhū,
shòu zhàng fá shū qīng。
jí yǔ qún chén yǔ,
wǎng wǎng tàn qí qīng。
jù xiāng lǎo jué qiáng,
yù shì shàng shū zhēng。
wēn lún jiē shǒu dá,
céng wú miǎn qiáng qíng。
qù nián xiàn shǐ juàn,
nǐ tóng jīn jiàn chéng。
jīn fù wèn zhǔ shàng,
huán jīng yù lǎn céng ?
suǒ yán guò gàng zhí,
zuǒ yòu yīn xiāng qīng。
shàng yán shí wèi dú,
zhèn shū yǒu kùi qīng。
cóng cǐ shì pī yuè,
wù fù zhūn zhūn chéng !
jǔ zhāo tàn shèng dé,
chén děng shí bù néng !
xū huái běn tiān shòu,
huáng zāi wǒ shèng míng !