虞山歌 为留守相公赋

(清代)钱澄之

虞山苍苍日初薄,松风江水涛声合。我乘清秋拜舜祠,丹青玉殿何寂寞!

自从中国污腥膻,冠裳委地纷可怜。群后、二妃有何幸,冕旒环佩妆俨然!

问此半壁为谁有?烽大曾经百战后。焦侯、周帅再全城,论功指纵归留守。

留守坐啸不临戎,从容袖手驱群雄。两雄忘躯为谁战,感公忠义成公功。

公于此山有天意,南来早授神仙记。授公诸记函尽开,吉凶一一分明示。

以兹听运意常閒,许公今岁锦衣还。还时却别此山去,更入吴中寻旧山。

吴山名与粤山共,粤为虞帝吴为仲。公功在粤家在吴,两地山皆以公重。

山川宾客藉公传,铭公应在虞山巅。梯升学士如椽笔,并纪同游高会年。

《虞山歌,为留守相公赋》拼音标注

yú shān gē,wèi líu shǒu xiāng gōng fù
yú shān cāng cāng rì chū bó,
sōng fēng jiāng shǔi tāo shēng hé。
wǒ chéng qīng qīu bài shùn cí,
dān qīng yù diàn hé jì mò !
zì cóng zhōng guó wū xīng dàn,
guān cháng wěi dì fēn kě lián。
qún hòu 、 èr fēi yǒu hé xìng,
miǎn líu huán pèi zhuāng yǎn rán !
wèn cǐ bàn bì wèi shúi yǒu ?
fēng dà céng jīng bǎi zhàn hòu。
jiāo hóu 、 zhōu shuài zài quán chéng,
lùn gōng zhǐ zòng gūi líu shǒu。
líu shǒu zuò xiào bù lín róng,
cóng róng xìu shǒu qū qún xióng。
liǎng xióng wàng qū wèi shúi zhàn,
gǎn gōng zhōng yì chéng gōng gōng。
gōng yú cǐ shān yǒu tiān yì,
nán lái zǎo shòu shén xiān jì。
shòu gōng zhū jì hán jǐn kāi,
jí xiōng yī yī fēn míng shì。
yǐ zī tīng yùn yì cháng xián,
xǔ gōng jīn sùi jǐn yī huán。
huán shí què bié cǐ shān qù,
gèng rù wú zhōng xún jìu shān。
wú shān míng yǔ yuè shān gòng,
yuè wèi yú dì wú wèi zhòng。
gōng gōng zài yuè jiā zài wú,
liǎng dì shān jiē yǐ gōng zhòng。
shān chuān bīn kè jiè gōng chuán,
míng gōng yìng zài yú shān diān。
tī shēng xué shì rú chuán bǐ,
bìng jì tóng yóu gāo hùi nián。