临江仙 春情
(宋代)安道
酒国投时辄醉,砚田荒久慵耕。不堪落叶两三声。
病从秋后减,愁向雨中生。
拊剑还歌白石,焚香闲展黄庭。徘徊山寺又钟鸣。
鸦啼归晓树,蛩语伴疏灯。
《临江仙 春情》拼音标注
lín jiāng xiān chūn qíng
jǐu guó tóu shí zhé zùi,
yàn tián huāng jǐu yōng gēng。
bù kān luò yè liǎng sān shēng。
bìng cóng qīu hòu jiǎn,
chóu xiàng yǔ zhōng shēng。
fǔ jiàn huán gē bái shí,
fén xiāng xián zhǎn huáng tíng。
pái huái shān sì yòu zhōng míng。
yā tí gūi xiǎo shù,
qióng yǔ bàn shū dēng。
- 上一篇:画美人
- 下一篇:长亭怨慢 题帝女花院本