宿此庵闻愚上人归自庐山次日访之遇于龙须山中次壁间诗韵

(清代)钱界

一粟堪将世界藏,忽从飞锡恣徜徉。寒鸦向晚黏天黑,破叶随风糁地黄。

来日何人同此会,去年过我是重阳。亦知泛泛鸥无迹,且喜相逢到上方。

《宿此庵闻愚上人归自庐山次日访之遇于龙须山中次壁间诗韵》拼音标注

sù cǐ ān wén yú shàng rén gūi zì lú shān cì rì fǎng zhī yù yú lóng xū shān zhōng cì bì jiān shī yùn
yī sù kān jiāng shì jiè cáng,
hū cóng fēi xí zì cháng yáng。
hán yā xiàng wǎn nián tiān hēi,
pò yè súi fēng sān dì huáng。
lái rì hé rén tóng cǐ hùi,
qù nián guò wǒ shì zhòng yáng。
yì zhī fàn fàn ōu wú jī,
qiě xǐ xiāng féng dào shàng fāng。