抛奁八咏 其七 绣床凝思

(宋代)安道

绿窗人静昼厌厌,抛却金针懒再拈。抛脸托残红一线,黛眉颦蹙翠双尖。

愁如乱絮随风落,恨似飞花带雨粘。小玉谩将帘幕捲,忍看双燕拂雕檐。

《抛奁八咏 其七 绣床凝思》拼音标注

pāo lián bā yǒng qí qī xìu chuáng níng sī
lv̀ chuāng rén jìng zhòu yàn yàn,
pāo què jīn zhēn lǎn zài nián。
pāo liǎn tuō cán hóng yī xiàn,
dài méi pín cù cùi shuāng jiān。
chóu rú luàn xù súi fēng luò,
hèn sì fēi huā dài yǔ nián。
xiǎo yù mán jiāng lián mù juǎn,
rěn kàn shuāng yàn fú diāo yán。