醉后放舟焦山乘月而归因赋长史

(清代)钱林

火云烧山山欲焦,船头湿翠风萧萧。孝然高卧唤不起,洞口瞥有仙人招。

孤筇入手凌山椒,轩然杰阁开松寥。天光徘徊鹳雀喜,水气合沓鱼龙骄。

是时江空初上潮,淡白尽处青为缭。鲛宫倒影晃金碧,海上复见秦时桥。

碧城凉梦来迢迢,屏间枯坐茶烟消。老僧欲定定不得,波心一月如珠跳。

倚阑何人横玉箫,金支翠旗纷荡摇。我疑混沌死千载,浮出郭墓青峣峣。

南宫之石不可标,东坡之带安可要。风流一替水天冷,岂惜为尔飞三蕉。

酒酣我亦回兰桡,中流恰遇相妃朝。一声柔橹过江去,鸥花鹭叶秋魂飘。

《醉后放舟焦山乘月而归因赋长史》拼音标注

zùi hòu fàng zhōu jiāo shān chéng yuè ér gūi yīn fù cháng shǐ
huǒ yún shāo shān shān yù jiāo,
chuán tóu shī cùi fēng xiāo xiāo。
xiào rán gāo wò huàn bù qǐ,
dòng kǒu piē yǒu xiān rén zhāo。
gū qióng rù shǒu líng shān jiāo,
xuān rán jié gé kāi sōng liáo。
tiān guāng pái huái guàn què xǐ,
shǔi qì hé tà yú lóng jiāo。
shì shí jiāng kōng chū shàng cháo,
dàn bái jǐn chù qīng wèi liáo。
jiǎo gōng dǎo yǐng huǎng jīn bì,
hǎi shàng fù jiàn qín shí qiáo。
bì chéng liáng mèng lái tiáo tiáo,
píng jiān kū zuò chá yān xiāo。
lǎo sēng yù dìng dìng bù dé,
bō xīn yī yuè rú zhū tiào。
yǐ lán hé rén héng yù xiāo,
jīn zhī cùi qí fēn dàng yáo。
wǒ yí hùn dùn sǐ qiān zài,
fú chū guō mù qīng yáo yáo。
nán gōng zhī shí bù kě biāo,
dōng pō zhī dài ān kě yào。
fēng líu yī tì shǔi tiān lěng,
qǐ xī wèi ěr fēi sān jiāo。
jǐu hān wǒ yì húi lán náo,
zhōng líu qià yù xiāng fēi zhāo。
yī shēng róu lǔ guò jiāng qù,
ōu huā lù yè qīu hún piāo。