读杜牧集

(宋代)安道

茂学本工文,清辞每出群。
虽称有奇节,未觉副高闻。
锦字常悬壁,朱楼喜梦云。
所输老杜者,一饭不忘君。

《读杜牧集》拼音标注

dú dù mù jí
mào xué běn gōng wén,
qīng cí měi chū qún。
sūi chēng yǒu qí jié,
wèi jué fù gāo wén。
jǐn zì cháng xuán bì,
zhū lóu xǐ mèng yún。
suǒ shū lǎo dù zhě,
yī fàn bù wàng jūn 。