家鹤

(宋代)安道

家鹤唳松荫,声凄故不扬,
野雁叫洲渚,春宇随翱翔。
胡为凌云姿,逊彼栖芦行,
由来受羁束,只为饱稻粱。
垂飞翅己剪,待饲颈空长,
弹舌吊水月,念结烟霞乡。
世事有如此,对之增慨慷。

《家鹤》拼音标注

jiā hè
jiā hè lì sōng yìn,
shēng qī gù bù yáng,
yě yàn jiào zhōu zhǔ,
chūn yǔ súi áo xiáng。
hú wèi líng yún zī,
xùn bǐ qī lú xíng,
yóu lái shòu jī shù,
zhǐ wèi bǎo dào liáng。
chúi fēi chì jǐ jiǎn,
dài sì jǐng kōng cháng,
dàn shé diào shǔi yuè,
niàn jié yān xiá xiāng。
shì shì yǒu rú cǐ,
dùi zhī zēng kǎi kāng 。