篙师叹
(宋代)钱时
山乡山多田种稀,年丰健妇犹啼饥。
今年禾黍秋旱死,不有下涧民枯鱼。
颇闻水乡诸郡熟,一饱可令余郡足。
江船下米无头由,商人嗷嗷坐穷蹙。
长年抱膝指屡弹,时节自好官司难。
古来邻国忍为壑,何乃境内成触蛮。
我闻斯言真的当,无人为彻九天上。
禁江徒尔厄吾民,海舶有时关节放。
今年禾黍秋旱死,不有下涧民枯鱼。
颇闻水乡诸郡熟,一饱可令余郡足。
江船下米无头由,商人嗷嗷坐穷蹙。
长年抱膝指屡弹,时节自好官司难。
古来邻国忍为壑,何乃境内成触蛮。
我闻斯言真的当,无人为彻九天上。
禁江徒尔厄吾民,海舶有时关节放。
《篙师叹》拼音标注
gāo shī tàn
shān xiāng shān duō tián zhǒng xī,
nián fēng jiàn fù yóu tí jī。
jīn nián hé shǔ qīu hàn sǐ,
bù yǒu xià jiàn mín kū yú。
pǒ wén shǔi xiāng zhū jùn shú,
yī bǎo kě lìng yú jùn zú。
jiāng chuán xià mǐ wú tóu yóu,
shāng rén áo áo zuò qióng cù。
cháng nián bào xī zhǐ lv̌ dàn,
shí jié zì hǎo guān sī nán。
gǔ lái lín guó rěn wèi hè,
hé nǎi jìng nèi chéng hóng mán。
wǒ wén sī yán zhēn de dāng,
wú rén wèi chè jǐu tiān shàng。
jìn jiāng tú ěr è wú mín,
hǎi bó yǒu shí guān jié fàng 。