秋雨偶然作 其一
(清代)钱仪吉
达士感秋风,愁人畏秋雨。屡夕梦故人,恻恻相慰语。
其声连哀蛩,落叶杂凄楚。觉来听残更,归魂响林莽。
辗转意渐平,清味回千古。乃知凉风佳,赖尔涤肺腑。
稍稍动邻钟,饥乌啄檐曙。著屐杏村来,相从话农圃。
《秋雨偶然作 其一》拼音标注
qīu yǔ ǒu rán zuò qí yī
dá shì gǎn qīu fēng,
chóu rén wèi qīu yǔ。
lv̌ xī mèng gù rén,
cè cè xiāng wèi yǔ。
qí shēng lián āi qióng,
luò yè zá qī chǔ。
jué lái tīng cán gèng,
gūi hún xiǎng lín mǎng。
zhǎn zhuǎn yì jiàn píng,
qīng wèi húi qiān gǔ。
nǎi zhī liáng fēng jiā,
lài ěr dí fèi fǔ。
shāo shāo dòng lín zhōng,
jī wū zhuó yán shù。
zhù jī xìng cūn lái,
xiāng cóng huà nóng pǔ。
- 上一篇:秋雨偶然作 其二
- 下一篇:潘功甫禁诗数年近复有作寄此奉怀