望罗浮山长歌

(清代)钱以垲

我闻罗浮两山称最奇,往往风雨为合离。曾传浮海两成一,铁桥万丈中联之。

奇峰四百三十二,芙蓉朵朵青纷披。遥指飞云尤峻绝,三峰错立相肩随。

麻姑玉女不可辨,石楼双峙徒依稀。更闻稚川留丹灶,土丸遇疾能医治。

野人黄氏实高弟,鸡犬上升河独遗。旧庐传有瘖虎卧,人间游戏谁其知。

石臼犹存千年物,咄咄异鸟呼药师。朱明青霞洞深窅,悬泉千尺空中飞。

山神能遣五色雀,远迎嘉客疑相期。蝴蝶如轮亦异彩,得茧聊当天孙丝。

更吟东坡松风句,梅花万树情依依。美人一去影缥缈,师雄清梦无乃痴。

我披图经豁心意,仙凡迥隔长相思。晴窗遥睇徘徊久,何当奋袂探灵芝。

野人踪迹或许值,愿续古树新题诗。

《望罗浮山长歌》拼音标注

wàng luō fú shān cháng gē
wǒ wén luō fú liǎng shān chēng zùi qí,
wǎng wǎng fēng yǔ wèi hé lí。
céng chuán fú hǎi liǎng chéng yī,
tiě qiáo wàn zhàng zhōng lián zhī。
qí fēng sì bǎi sān shí èr,
fú róng duǒ duǒ qīng fēn pī。
yáo zhǐ fēi yún yóu jùn jué,
sān fēng cuò lì xiāng jiān súi。
má gū yù nv̌ bù kě biàn,
shí lóu shuāng zhì tú yī xī。
gèng wén zhì chuān líu dān zào,
tǔ wán yù jí néng yì zhì。
yě rén huáng shì shí gāo dì,
jī quǎn shàng shēng hé dú yí。
jìu lú chuán yǒu yīn hǔ wò,
rén jiān yóu xì shúi qí zhī。
shí jìu yóu cún qiān nián wù,
duō duō yì niǎo hū yào shī。
zhū míng qīng xiá dòng shēn yǎo,
xuán quán qiān chǐ kōng zhōng fēi。
shān shén néng qiǎn wǔ sè què,
yuǎn yíng jiā kè yí xiāng qī。
hú dié rú lún yì yì cǎi,
dé chóng liáo dāng tiān sūn sī。
gèng yín dōng pō sōng fēng jù,
méi huā wàn shù qíng yī yī。
měi rén yī qù yǐng piǎo miǎo,
shī xióng qīng mèng wú nǎi chī。
wǒ pī tú jīng huō xīn yì,
xiān fán jiǒng gé cháng xiāng sī。
qíng chuāng yáo dì pái huái jǐu,
hé dāng fèn mèi tàn líng zhī。
yě rén zōng jī huò xǔ zhí,
yuàn xù gǔ shù xīn tí shī。