海昌孙吴二砖歌
(清代)钱应溥
孟冬坏城致令辟,古砖出土苔花剔。古文若布坚于石,建元分明纪天册。
其旁古泉惜不存,或者大钱当千亦如工名勒。右方虽非手掌形,积古堂外此无敌。
况有赤乌之砖脩盈尺,先后藏弆成合璧。秦汉瓦当皆辟易,我思仙人铧名逞谲诡。
孙郎收之肆诸市,苍龙门外神第立。惑志谶纬大帝始,石印朱书喜泐铭,孙绳祖武独此尔。
吁嗟乎!吴蜀相依如唇齿,蜀室既毁吴何恃。魏宫铜雀亦瓦解,司马耽耽久虎视。
天册之际势孤峙,皓宗曷不承前轨。大桢苇席坚壁垒,疑城再筑张角犄。
金陵王气压九州,那止扬州作天子。横江截锁飞将来,玉石俱焚谁致此。
惜哉甄官得玺仅五纪,江东霸业长已矣。岂如二砖逾千祀,永与盐官之城镇海涘。
《海昌孙吴二砖歌》拼音标注
hǎi chāng sūn wú èr zhuān gē
mèng dōng huài chéng zhì lìng pì,
gǔ zhuān chū tǔ tái huā tī。
gǔ wén ruò bù jiān yú shí,
jiàn yuán fēn míng jì tiān cè。
qí páng gǔ quán xī bù cún,
huò zhě dà qián dāng qiān yì rú gōng míng lè。
yòu fāng sūi fēi shǒu zhǎng xíng,
jī gǔ táng wài cǐ wú dí。
kuàng yǒu chì wū zhī zhuān xīu yíng chǐ,
xiān hòu cáng jǔ chéng hé bì。
qín hàn wǎ dāng jiē pì yì,
wǒ sī xiān rén huá míng chěng jué gǔi。
sūn láng shōu zhī sì zhū shì,
cāng lóng mén wài shén dì lì。
huò zhì chèn wěi dà dì shǐ,
shí yìn zhū shū xǐ lè míng,
sūn shéng zǔ wǔ dú cǐ ěr。
xū jiē hū !
wú shǔ xiāng yī rú chún chǐ,
shǔ shì jì hǔi wú hé shì。
wèi gōng tóng què yì wǎ jiě,
sī mǎ dān dān jǐu hǔ shì。
tiān cè zhī jì shì gū zhì,
hào zōng hé bù chéng qián gǔi。
dà zhēn wěi xí jiān bì lěi,
yí chéng zài zhú zhāng jiǎo jī。
jīn líng wáng qì yā jǐu zhōu,
nà zhǐ yáng zhōu zuò tiān zǐ。
héng jiāng jié suǒ fēi jiāng lái,
yù shí jù fén shúi zhì cǐ。
xī zāi zhēn guān dé xǐ jǐn wǔ jì,
jiāng dōng bà yè cháng yǐ yǐ。
qǐ rú èr zhuān yú qiān sì,
yǒng yǔ yán guān zhī chéng zhèn hǎi sì。