题画梅和王山农韵

(明代)钱宰

江南春来白雪烂,落月横参夜将半。落衣绰约如故人,踏飒梨云敧老干。

北风猎猎天正寒,彷佛风节凭西阑。乃知山人竟不死,夜煮白石青松间。

高情抚世无今昔,溪上梅花没荒棘。忆曾挥翰洒溪云,一枝寄与春消息。

花前唤酒写长歌,花下呼儿扫落花。若不扬州何逊宅,定是西湖处士家。

山人爱梅心独苦,笑尔豪吟玉堂树。山巅水际日看花,凤诏鸾书招不去。

解衣盘礴两袖垂,腕指所至皆天机。南枝著花玉色起,北枝冻压玄霜飞。

自从上苑成尘土,无复当年旧歌舞。源上桃花不记秦,九畹芳兰已忘楚。

不如山人卧云松,破屋长在梅花东。传家别有花作谱,放手直欲先春风。

见花如见山人面,谁道人间亡是公。

《题画梅和王山农韵》拼音标注

tí huà méi hé wáng shān nóng yùn
jiāng nán chūn lái bái xuě làn,
luò yuè héng cān yè jiāng bàn。
luò yī chuò yuē rú gù rén,
tà sà lí yún qǐ lǎo gān。
běi fēng liè liè tiān zhèng hán,
páng fó fēng jié píng xī lán。
nǎi zhī shān rén jìng bù sǐ,
yè zhǔ bái shí qīng sōng jiān。
gāo qíng fǔ shì wú jīn xī,
xī shàng méi huā méi huāng jí。
yì céng hūi hàn sǎ xī yún,
yī zhī jì yǔ chūn xiāo xī。
huā qián huàn jǐu xiě cháng gē,
huā xià hū ér sǎo luò huā。
ruò bù yáng zhōu hé xùn zhái,
dìng shì xī hú chù shì jiā。
shān rén ài méi xīn dú kǔ,
xiào ěr háo yín yù táng shù。
shān diān shǔi jì rì kàn huā,
fèng zhào luán shū zhāo bù qù。
jiě yī pán bó liǎng xìu chúi,
wàn zhǐ suǒ zhì jiē tiān jī。
nán zhī zhù huā yù sè qǐ,
běi zhī dòng yā xuán shuāng fēi。
zì cóng shàng yuàn chéng chén tǔ,
wú fù dāng nián jìu gē wǔ。
yuán shàng táo huā bù jì qín,
jǐu wǎn fāng lán yǐ wàng chǔ。
bù rú shān rén wò yún sōng,
pò wū cháng zài méi huā dōng。
chuán jiā bié yǒu huā zuò pǔ,
fàng shǒu zhí yù xiān chūn fēng。
jiàn huā rú jiàn shān rén miàn,
shúi dào rén jiān wáng shì gōng。