题惟晤师斑竹杖

(宋代)强至

蜀江濯竹含文漪,竹生江岸初绿滋。
竹波一浸入竹肌,万洗不落斑在皮。
又闻泪点洒舜妃,遗迹渐染传今时。
搯不受爪滑可持,隐起高节无屈欹。
江神虽宝莫自私,烟根忽逐霜刀离。
截而为杖得者谁,庞眉大士今一枝。
{左文右扁}斓颇与坏衲宜,朝跻山巅暮江湄。
山备兕虎江蛟螭,尔杖未折莫汝危。
足力自健无险巇,安用童子两肩为。
当年常竹纹无奇,犹托变化神葛陂。
况此已是斑龙儿,长恐一旦风云随。
复整头角还天逵,未必久为师有之。

《题惟晤师斑竹杖》拼音标注

tí wéi wù shī bān zhú zhàng
shǔ jiāng zhuó zhú hán wén yī,
zhú shēng jiāng àn chū lv̀ zī。
zhú bō yī jìn rù zhú jī,
wàn xǐ bù luò bān zài pí。
yòu wén lèi diǎn sǎ shùn fēi,
yí jī jiàn rǎn chuán jīn shí。
tāo bù shòu zhuǎ huá kě chí,
yǐn qǐ gāo jié wú qū yī。
jiāng shén sūi bǎo mò zì sī,
yān gēn hū zhú shuāng dāo lí。
jié ér wèi zhàng dé zhě shúi,
páng méi dà shì jīn yī zhī。
{ zuǒ wén yòu biǎn } lán pǒ yǔ huài nà yí,
zhāo jī shān diān mù jiāng méi。
shān bèi sì hǔ jiāng jiāo chī,
ěr zhàng wèi zhé mò rǔ wēi。
zú lì zì jiàn wú xiǎn xī,
ān yòng tóng zǐ liǎng jiān wèi。
dāng nián cháng zhú wén wú qí,
yóu tuō biàn huà shén gé bēi。
kuàng cǐ yǐ shì bān lóng ér,
cháng kǒng yī dàn fēng yún súi。
fù zhěng tóu jiǎo huán tiān kúi,
wèi bì jǐu wèi shī yǒu zhī 。