方竹

(清代)秦时昌

举世尚圆通,尔形独合矩。不同睢园独,亦殊嶰谷侣。

直方坤之德,钟秀天特与。虽惊世人眼,实为君子许。

棱棱霜气凝,矫矫峻节举。宿土移数竿,岁久森圃墅。

坚竹竖为杖,登临借撑拄。毋令柔媚人,一朝削圆女。

方竹》拼音标注

fāng zhú
jǔ shì shàng yuán tōng,
ěr xíng dú hé jǔ。
bù tóng sūi yuán dú,
yì shū xiè gǔ lv̌。
zhí fāng kūn zhī dé,
zhōng xìu tiān tè yǔ。
sūi liáng shì rén yǎn,
shí wèi jūn zǐ xǔ。
léng léng shuāng qì níng,
jiǎo jiǎo jùn jié jǔ。
sù tǔ yí shù gān,
sùi jǐu sēn pǔ shù。
jiān zhú shù wèi zhàng,
dēng lín jiè chēng zhǔ。
wú lìng róu mèi rén,
yī zhāo xuē yuán nv̌。