采茶歌(一作紫笋茶歌)

(唐代)秦韬玉

天柱香芽露香发,烂研瑟瑟穿荻篾。太守怜才寄野人,
山童碾破团团月。倚云便酌泉声煮,兽炭潜然虬珠吐。
看著晴天早日明,鼎中飒飒筛风雨。老翠看尘下才熟,
搅时绕箸天云绿,耽书病酒两多情,坐对闽瓯睡先足。
洗我胸中幽思清,鬼神应愁歌欲成。

《采茶歌(一作紫笋茶歌)》拼音标注

cǎi chá gē ( yī zuò zǐ sǔn chá gē )
tiān zhù xiāng yá lù xiāng fā,
làn yán sè sè chuān dí miè。
tài shǒu lián cái jì yě rén,
shān tóng niǎn pò tuán tuán yuè。
yǐ yún biàn zhuó quán shēng zhǔ,
shòu tàn qián rán qíu zhū tǔ。
kàn zhù qíng tiān zǎo rì míng,
dǐng zhōng sà sà shāi fēng yǔ。
lǎo cùi kàn chén xià cái shú,
jiǎo shí rào zhù tiān yún lv̀,
dān shū bìng jǐu liǎng duō qíng,
zuò dùi mǐn ōu shùi xiān zú。
xǐ wǒ xiōng zhōng yōu sī qīng,
gǔi shén yìng chóu gē yù chéng。