独坐吟

(唐代)秦韬玉

客愁不尽本如水,草色含情更无已。
又觉春愁似草生,何人种在情田里。

《独坐吟》拼音标注

dú zuò yín
kè chóu bù jǐn běn rú shǔi,
cǎo sè hán qíng gèng wú yǐ。
yòu jué chūn chóu sì cǎo shēng,
hé rén zhǒng zài qíng tián lǐ。