登车行

(明代)清濋

擎书使者来海涯,蹑晓迫趣登轮车。高冈碾断赤石骨,长空拂碎红云花。

大声坎坎打天鼓,小声呜呜煎春茶。羲生驭日信可并,阿香撒雨何足誇。

直入九重紫金殿,玉皇对坐倾流霞。霓裳羽衣万变态,龙笙凤管相喧哗。

从容握手问至道,掀髯一笑吾还家。

《登车行》拼音标注

dēng chē xíng
qíng shū shǐ zhě lái hǎi yá,
niè xiǎo pò qù dēng lún chē。
gāo gāng niǎn duàn chì shí gǔ,
cháng kōng fú sùi hóng yún huā。
dà shēng kǎn kǎn dǎ tiān gǔ,
xiǎo shēng wū wū jiān chūn chá。
xī shēng yù rì xìn kě bìng,
ā xiāng sā yǔ hé zú kuā。
zhí rù jǐu zhòng zǐ jīn diàn,
yù huáng dùi zuò qīng líu xiá。
ní cháng yǔ yī wàn biàn tài,
lóng shēng fèng guǎn xiāng xuān huā。
cóng róng wò shǒu wèn zhì dào,
xiān rán yī xiào wú huán jiā。