余山 其十
(元代)清珙
历遍乾坤没处寻,偶然得住此山林。茅庵高插云霄碧,藓径斜过竹树深。
人为利名惊宠辱,我因禅寂老光阴。苍松怪石无人识,犹更将心去觅心。
《余山 其十》拼音标注
yú shān qí shí
lì biàn gān kūn méi chù xún,
ǒu rán dé zhù cǐ shān lín。
máo ān gāo chā yún xiāo bì,
xiǎn jìng xié guò zhú shù shēn。
rén wèi lì míng liáng chǒng rǔ,
wǒ yīn shàn jì lǎo guāng yīn。
cāng sōng guài shí wú rén shì,
yóu gèng jiāng xīn qù mì xīn。