同沈恭子游虎丘寺有作
(宋代)安道
我本长殷周,遭罹历秦汉。四渎与五岳,名山尽幽窜。
及此寰区中,始有近峰玩。近峰何郁郁,平湖渺瀰漫。
吟俯川之阴,步上山之岸。山川共澄澈,光彩交凌乱。
白云蓊欲归,青松忽消半。客去川岛静,人来山鸟散。
谷深中见日,崖幽晓非旦。闻子盛游遨,风流足词翰。
嘉兹好松石,一言常累叹。勿谓余鬼神,忻君共幽赞。
及此寰区中,始有近峰玩。近峰何郁郁,平湖渺瀰漫。
吟俯川之阴,步上山之岸。山川共澄澈,光彩交凌乱。
白云蓊欲归,青松忽消半。客去川岛静,人来山鸟散。
谷深中见日,崖幽晓非旦。闻子盛游遨,风流足词翰。
嘉兹好松石,一言常累叹。勿谓余鬼神,忻君共幽赞。
《同沈恭子游虎丘寺有作》拼音标注
tóng shěn gōng zǐ yóu hǔ qīu sì yǒu zuò
wǒ běn cháng yīn zhōu,
zāo lí lì qín hàn。
sì dú yǔ wǔ yuè,
míng shān jǐn yōu cuàn。
jí cǐ huán qū zhōng,
shǐ yǒu jìn fēng wán。
jìn fēng hé yù yù,
píng hú miǎo mí màn。
yín fǔ chuān zhī yīn,
bù shàng shān zhī àn。
shān chuān gòng chéng chè,
guāng cǎi jiāo líng luàn。
bái yún wěng yù gūi,
qīng sōng hū xiāo bàn。
kè qù chuān dǎo jìng,
rén lái shān niǎo sàn。
gǔ shēn zhōng jiàn rì,
yá yōu xiǎo fēi dàn。
wén zǐ shèng yóu áo,
fēng líu zú cí hàn。
jiā zī hǎo sōng shí,
yī yán cháng lèi tàn。
wù wèi yú gǔi shén,
xīn jūn gòng yōu zàn。