无俗念 竹

(宋代)丘处机

虚心翠竹,禀天然、一气生来清独。月下风前堪赏玩,嘲谑令人无俗。嫩叶萧骚,隆冬掩映,秀出千林木。英姿光润,状同玄辅寒玉。好事东里田侯,南溪新种,使我开青目。尽日高吟窗外看,风*筠梢摇绿。冉冉幽香,萧萧疏影,坐卧清肌肉。云龛闲伴,雅怀惟称仙福。

《无俗念 竹》拼音标注

wú sú niàn zhú
xū xīn cùi zhú,
bǐng tiān rán 、 yī qì shēng lái qīng dú。
yuè xià fēng qián kān shǎng wán,
cháo nvè lìng rén wú sú。
nèn yè xiāo sāo,
lóng dōng yǎn yìng,
xìu chū qiān lín mù。
yīng zī guāng rùn,
zhuàng tóng xuán fǔ hán yù。
hǎo shì dōng lǐ tián hóu,
nán xī xīn zhǒng,
shǐ wǒ kāi qīng mù。
jǐn rì gāo yín chuāng wài kàn,
fēng * yún shāo yáo lv̀。
rǎn rǎn yōu xiāng,
xiāo xiāo shū yǐng,
zuò wò qīng jī ròu。
yún kān xián bàn,
yǎ huái wéi chēng xiān fú 。