絜斋世丈以西园述怀集苏六十韵诗见示 为赋五古四章 其一
(清代)丘逢甲
群山走沧海,南戒开越门。峨峨观察使,坐镇潮梅循。
驻节古揭阳,一官清而尊。南辖极罗浮,坡仙屐齿存。
谁携洞天石,磊砢开西园。园中何所有?花木环当轩。
自官传舍视,榛莽日翳昏。文明变草昧,公复开其屯。
异石扶使立,奇花植令蕃。春风与夏雨,草木初承恩。
岂惟逮草木,民庶咸欣欣。阴阳气互伏,节候交寒温。
晓视花上露,已作秋霜痕。登高望远海,濛濛遮朝暾。
青山何苍茫,一发连中原。秋心正伊郁,安能寂无言?
自持千古心,远与坡仙论。
《絜斋世丈以西园述怀集苏六十韵诗见示,为赋五古四章 其一》拼音标注
xié zhāi shì zhàng yǐ xī yuán shù huái jí sū lìu shí yùn shī jiàn shì,wèi fù wǔ gǔ sì zhāng qí yī
qún shān zǒu cāng hǎi,
nán jiè kāi yuè mén。
é é guān chá shǐ,
zuò zhèn cháo méi xún。
zhù jié gǔ jiē yáng,
yī guān qīng ér zūn。
nán xiá jí luō fú,
pō xiān jī chǐ cún。
shúi xié dòng tiān shí,
lěi luǒ kāi xī yuán。
yuán zhōng hé suǒ yǒu ?
huā mù huán dāng xuān。
zì guān chuán shè shì,
zhēn mǎng rì yì hūn。
wén míng biàn cǎo mèi,
gōng fù kāi qí tún。
yì shí fú shǐ lì,
qí huā zhí lìng fán。
chūn fēng yǔ xià yǔ,
cǎo mù chū chéng ēn。
qǐ wéi dài cǎo mù,
mín shù xián xīn xīn。
yīn yáng qì hù fú,
jié hòu jiāo hán wēn。
xiǎo shì huā shàng lù,
yǐ zuò qīu shuāng hén。
dēng gāo wàng yuǎn hǎi,
méng méng zhē zhāo tūn。
qīng shān hé cāng máng,
yī fā lián zhōng yuán。
qīu xīn zhèng yī yù,
ān néng jì wú yán ?
zì chí qiān gǔ xīn,
yuǎn yǔ pō xiān lùn。