采菊歌

(清代)丘逢甲

清辰采菊东山阳,紫茎绿叶垂幽芳。世人贵薏贱真菊,弃置在野容堪伤。

萧敷艾荣苦迫压,谁复过问荒丘旁?秋霜杀物百卉死,若抱晚节天为彰。

空山无人蔚深秀,正色独得中央黄。流传伪种世竞采,柴色夺正工时妆。

此花隐逸应鲜识,山中开并神芝光。我生于时得秋气,独寡时好成清狂。

黄金照耀忽满谷,采撷宁使英华藏。度阡越陌野则获,烟萸露柏珍同囊。

贵之为宝贱则草,齐东野语非吾诳。要之摧折世俗手,毋如老死荒山荒。

吁嗟乎!故园有菊看不得,开傍战场空太息。采花酿酒强作欢,共保风尘好颜色。

《采菊歌》拼音标注

cǎi jú gē
qīng chén cǎi jú dōng shān yáng,
zǐ jīng lv̀ yè chúi yōu fāng。
shì rén gùi yì jiàn zhēn jú,
qì zhì zài yě róng kān shāng。
xiāo fū ài róng kǔ pò yā,
shúi fù guò wèn huāng qīu páng ?
qīu shuāng shā wù bǎi hùi sǐ,
ruò bào wǎn jié tiān wèi zhāng。
kōng shān wú rén wèi shēn xìu,
zhèng sè dú dé zhōng yāng huáng。
líu chuán wěi zhǒng shì jìng cǎi,
chái sè duó zhèng gōng shí zhuāng。
cǐ huā yǐn yì yìng xiān shì,
shān zhōng kāi bìng shén zhī guāng。
wǒ shēng yú shí dé qīu qì,
dú guǎ shí hǎo chéng qīng kuáng。
huáng jīn zhào yào hū mǎn gǔ,
cǎi xié níng shǐ yīng huá cáng。
dù qiān yuè mò yě zé huò,
yān yú lù bǎi zhēn tóng náng。
gùi zhī wèi bǎo jiàn zé cǎo,
qí dōng yě yǔ fēi wú kuáng。
yào zhī cūi zhé shì sú shǒu,
wú rú lǎo sǐ huāng shān huāng。
xū jiē hū !
gù yuán yǒu jú kàn bù dé,
kāi bàng zhàn cháng kōng tài xī。
cǎi huā niàng jǐu qiáng zuò huān,
gòng bǎo fēng chén hǎo yán sè。