朱竹垞太史著书砚歌为曹种水言纯赋

(清代)邱光华

太史跋扈翰墨场,罢官长揖归故乡。北垞之南南垞北,有亭万卷罗缥缃。

著书等身老弥笃,如起废疾针膏肓。经兼郑孔史班马,此砚晨夕时相将。

忆昔太史返大庾,一百八石载归航。朱砂斑红雀斑黑,鸲鹆眼碧鸦眼黄。

已闻榜人窃其九,余亦散尽无留藏。复从何处得端产,轩然一笑谁能详。

曹君博物清门彦,频年鼓棹游维扬。倾囊购得太史砚,巧偷豪夺嗤襄阳。

近来好事工作伪,片瓦辄欲夸香姜。即如樊榭跋此砚,谓曾过眼见数方。

晴窗展玩三叹息,鲁鼎真赝空评量。物因人重伪亦好,况喜石质尤精良。

流传傥入俗人手,何异黠鼠衔生姜。谁知精灵默呵护,前归樊榭后古香。

从兹定见虹贯月,沧江夜夜生光芒。

《朱竹垞太史著书砚歌为曹种水言纯赋》拼音标注

zhū zhú chá tài shǐ zhù shū yàn gē wèi cáo zhǒng shǔi yán chún fù
tài shǐ bá hù hàn mò cháng,
bà guān cháng yī gūi gù xiāng。
běi chá zhī nán nán chá běi,
yǒu tíng wàn juàn luō piǎo xiāng。
zhù shū děng shēn lǎo mí dǔ,
rú qǐ fèi jí zhēn gāo huāng。
jīng jiān zhèng kǒng shǐ bān mǎ,
cǐ yàn chén xī shí xiāng jiāng。
yì xī tài shǐ fǎn dà yǔ,
yī bǎi bā shí zài gūi háng。
zhū shā bān hóng què bān hēi,
qú yù yǎn bì yā yǎn huáng。
yǐ wén bǎng rén qiè qí jǐu,
yú yì sàn jǐn wú líu cáng。
fù cóng hé chù dé duān chǎn,
xuān rán yī xiào shúi néng xiáng。
cáo jūn bó wù qīng mén yàn,
pín nián gǔ zhuō yóu wéi yáng。
qīng náng gòu dé tài shǐ yàn,
qiǎo tōu háo duó chī xiāng yáng。
jìn lái hǎo shì gōng zuò wěi,
piàn wǎ zhé yù kuā xiāng jiāng。
jí rú fán xiè bá cǐ yàn,
wèi céng guò yǎn jiàn shù fāng。
qíng chuāng zhǎn wán sān tàn xī,
lǔ dǐng zhēn yàn kōng píng liàng。
wù yīn rén zhòng wěi yì hǎo,
kuàng xǐ shí zhí yóu jīng liáng。
líu chuán tǎng rù sú rén shǒu,
hé yì xiá shǔ xián shēng jiāng。
shúi zhī jīng líng mò hē hù,
qián gūi fán xiè hòu gǔ xiāng。
cóng zī dìng jiàn hóng guàn yuè,
cāng jiāng yè yè shēng guāng máng。