张可大甥与古愚家兄游阳孟岩已废而旧日之山

(宋代)丘葵

笑推窗户揖青山,茶鼎松风入耳潺。
老去已知今世错,贫来剩得此身閒。
漱流枕石心长在,涉水穿林步已难。
六十年来醉题壁,那知尚在白云间。

张可大甥与古愚家兄游阳孟岩已废而旧日之山》拼音标注

zhāng kě dà shēng yǔ gǔ yú jiā xiōng yóu yáng mèng yán yǐ fèi ér jìu rì zhī shān
xiào tūi chuāng hù yī qīng shān,
chá dǐng sōng fēng rù ěr chán。
lǎo qù yǐ zhī jīn shì cuò,
pín lái shèng dé cǐ shēn xián。
shù líu zhěn shí xīn cháng zài,
shè shǔi chuān lín bù yǐ nán。
lìu shí nián lái zùi tí bì,
nà zhī shàng zài bái yún jiān 。