红楼梦绝句题词为菽园孝廉作

(宋代)安道

五十首诗如贯珠,二十五人如可呼。笔端有泪向公子,悲歌感慨倾城姝。

眼中忽幻荣宁府,梦破情天石难补。开编如闻奈何许,吾为若歌若楚舞。

潇湘妃子诚绝伦,化影疑作芙蓉神。就中乃有蘅芜君,令我太息颦儿颦。

以丕为兄有弟植,宝妹妹尤秀而特。枕霞旧友蕉下客,红楼之才此极则。

大观何必真有园,稻香何必真有村。借花葬影月葬魂,濛濛春梦留春痕。

岂无册中羼名者,王邢以降风斯下。世间不少薄命人,安得君诗遍传写。

蛾眉谣诼古所伤,岂知遇合关彼苍。与君试窥作者意,绛珠还泪非荒唐。

吁嗟乎,孝文好贤贾谊陨,光武中兴冯衍窘。屈平去国楚命短,韩偓辞朝唐祚尽。

美人命薄才子同,古往今来皆梦中。英雄末路且仙佛,不独伤心是悼红。

《红楼梦绝句题词为菽园孝廉作》拼音标注

hóng lóu mèng jué jù tí cí wèi shú yuán xiào lián zuò
wǔ shí shǒu shī rú guàn zhū,
èr shí wǔ rén rú kě hū。
bǐ duān yǒu lèi xiàng gōng zǐ,
bēi gē gǎn kǎi qīng chéng shū。
yǎn zhōng hū huàn róng níng fǔ,
mèng pò qíng tiān shí nán bǔ。
kāi biān rú wén nài hé xǔ,
wú wèi ruò gē ruò chǔ wǔ。
xiāo xiāng fēi zǐ chéng jué lún,
huà yǐng yí zuò fú róng shén。
jìu zhōng nǎi yǒu héng wú jūn,
lìng wǒ tài xī pín ér pín。
yǐ pī wèi xiōng yǒu dì zhí,
bǎo mèi mèi yóu xìu ér tè。
zhěn xiá jìu yǒu jiāo xià kè,
hóng lóu zhī cái cǐ jí zé。
dà guān hé bì zhēn yǒu yuán,
dào xiāng hé bì zhēn yǒu cūn。
jiè huā zàng yǐng yuè zàng hún,
méng méng chūn mèng líu chūn hén。
qǐ wú cè zhōng chàn míng zhě,
wáng xíng yǐ jiàng fēng sī xià。
shì jiān bù shǎo bó mìng rén,
ān dé jūn shī biàn chuán xiě。
é méi yáo zhuó gǔ suǒ shāng,
qǐ zhī yù hé guān bǐ cāng。
yǔ jūn shì kūi zuò zhě yì,
jiàng zhū huán lèi fēi huāng táng。
xū jiē hū,
xiào wén hǎo xián jiǎ yí yǔn,
guāng wǔ zhōng xīng féng yǎn jiǒng。
qū píng qù guó chǔ mìng duǎn,
hán wò cí zhāo táng zuò jǐn。
měi rén mìng bó cái zǐ tóng,
gǔ wǎng jīn lái jiē mèng zhōng。
yīng xióng mò lù qiě xiān fó,
bù dú shāng xīn shì dào hóng。