花颜

(宋代)安道

十分颜色到花前,不是天然不算妍。艳冶迷他千里草,风流拟否六郎莲。

和来粉黛都成玉,夺到胭脂尽欲仙。寄语后庭谁得似,一时愁煞众婵娟。

《花颜》拼音标注

huā yán
shí fēn yán sè dào huā qián,
bù shì tiān rán bù suàn yán。
yàn yě mí tā qiān lǐ cǎo,
fēng líu nǐ fǒu lìu láng lián。
hé lái fěn dài dū chéng yù,
duó dào yān zhī jǐn yù xiān。
jì yǔ hòu tíng shúi dé sì,
yī shí chóu shā zhòng chán juān。