登秦望山寄酬庐山无可大师

(清代)屈大均

秋风忽起飘井桐,白凤西飞紫凤东。白处思君最凄断,流泉潺湲秦望峰。

秦望高兮烟霭重,我持明月照鸿濛。云间夏后金书在,松下秦皇玉辇空。

遥望庐山倚南斗,三石梁边君隐久。阴符宝剑与白人,玉麈青莲应在手。

几宵乘月弹瑶琴,寄我潇湘帝子吟。梅花乱落云门寺,经岁相思未嗣音。

此日登高眺东海,日出天台佳气在。黄屋将浮碣石来,紫芝尚向商山采。

采紫芝兮使心愁,功名让与屠沽流。仙人肌体如冰雪,姑射山中自可留。

《登秦望山寄酬庐山无可大师》拼音标注

dēng qín wàng shān jì chóu lú shān wú kě dà shī
qīu fēng hū qǐ piāo jǐng tóng,
bái fèng xī fēi zǐ fèng dōng。
bái chù sī jūn zùi qī duàn,
líu quán chán yuán qín wàng fēng。
qín wàng gāo xī yān ǎi zhòng,
wǒ chí míng yuè zhào hóng méng。
yún jiān xià hòu jīn shū zài,
sōng xià qín huáng yù niǎn kōng。
yáo wàng lú shān yǐ nán dǒu,
sān shí liáng biān jūn yǐn jǐu。
yīn fú bǎo jiàn yǔ bái rén,
yù zhǔ qīng lián yìng zài shǒu。
jī xiāo chéng yuè dàn yáo qín,
jì wǒ xiāo xiāng dì zǐ yín。
méi huā luàn luò yún mén sì,
jīng sùi xiāng sī wèi sì yīn。
cǐ rì dēng gāo tiào dōng hǎi,
rì chū tiān tái jiā qì zài。
huáng wū jiāng fú jié shí lái,
zǐ zhī shàng xiàng shāng shān cǎi。
cǎi zǐ zhī xī shǐ xīn chóu,
gōng míng ràng yǔ tú gū líu。
xiān rén jī tǐ rú bīng xuě,
gū shè shān zhōng zì kě líu。