二子涉长江二章 其一

(明代)湛若水

二子涉长江,采采秋芙蓉。采之欲奚为,怀彼无极翁。

采花食其实,实里苦心同。岂但此心同,直外而通中。

自恐采迟暮,凋落随飞蓬。

《二子涉长江二章 其一》拼音标注

èr zǐ shè cháng jiāng èr zhāng qí yī
èr zǐ shè cháng jiāng,
cǎi cǎi qīu fú róng。
cǎi zhī yù xī wèi,
huái bǐ wú jí wēng。
cǎi huā shí qí shí,
shí lǐ kǔ xīn tóng。
qǐ dàn cǐ xīn tóng,
zhí wài ér tōng zhōng。
zì kǒng cǎi chí mù,
diāo luò súi fēi péng。