寄南珍

(宋代)安道

上人居处僻,心与石泉清。道在从违俗,身閒不用名。

空阶松子落,雨径藓花生。怪得稀相见,年来懒到城。

《寄南珍》拼音标注

jì nán zhēn
shàng rén jū chù pì,
xīn yǔ shí quán qīng。
dào zài cóng wéi sú,
shēn xián bù yòng míng。
kōng jiē sōng zǐ luò,
yǔ jìng xiǎn huā shēng。
guài dé xī xiāng jiàn,
nián lái lǎn dào chéng。