骚词二章

(宋代)释善珍

获印兮汾阳,结茆兮湘之岗。
湘之岳兮帝宫谒帝,帝不敢骄兮奔魑魅而走蜚龙。
余行兮余意,一笑兮足惊一世。
人不知兮谓余立异,岂人见兮胜帝。
调古兮湘童,大道兮壶之中。
白璧苍蝇兮何污,噤不敢陈兮君怒。
苍苍上兮皇皇下,乐莫乐兮郴之土。
藐郴城兮楚涯,身非余兮辱余奚为。
策空鸣兮余去,人曰吾能料生不能料死。
生可玩兮不可留,宛故庐兮风翛翛。

《骚词二章》拼音标注

sāo cí èr zhāng
huò yìn xī fén yáng,
jié mǎo xī xiāng zhī gǎng。
xiāng zhī yuè xī dì gōng yè dì,
dì bù gǎn jiāo xī bēn chī mèi ér zǒu fēi lóng。
yú xíng xī yú yì,
yī xiào xī zú liáng yī shì。
rén bù zhī xī wèi yú lì yì,
qǐ rén jiàn xī shèng dì。
diào gǔ xī xiāng tóng,
dà dào xī hú zhī zhōng。
bái bì cāng yíng xī hé wū,
jìn bù gǎn chén xī jūn nù。
cāng cāng shàng xī huáng huáng xià,
lè mò lè xī chēn zhī tǔ。
miǎo chēn chéng xī chǔ yá,
shēn fēi yú xī rǔ yú xī wèi。
cè kōng míng xī yú qù,
rén yuē wú néng liào shēng bù néng liào sǐ。
shēng kě wán xī bù kě líu,
wǎn gù lú xī fēng xiāo xiāo 。