和忠献堂诸官韵

(宋代)释善珍

魏王为将过颇牧,转佐转高萧相国。
转光日毂上天衢,海宇竦瞻如立鹤。
定储不用招四老,知公狐鼠视产禄。
青苗一疏更奇伟,时宰喙硬心愧服。
当时元老不在廷,中外知非宗杜福。
至今荒棘没铜驼,志士泪尽以血续。
故祠金貂色已暗,英风可扫炎海酷。
尚想乔岳初降灵,风采龙文照山麓。
闻孙来补翁祖处,玉题绣井新前躅。
落成举杯文字饮,高台何必糟丘筑。
百年往事陵谷改,故国苍然但乔木。
公归补衮居上前,谏草家藏皆可覆。
才如苏梅宇内少,流落应怜犹未复。
晓枝蝶闹不足云,晚节要看秋圃菊。

《和忠献堂诸官韵》拼音标注

hé zhōng xiàn táng zhū guān yùn
wèi wáng wèi jiāng guò pǒ mù,
zhuǎn zuǒ zhuǎn gāo xiāo xiāng guó。
zhuǎn guāng rì gǔ shàng tiān qú,
hǎi yǔ sǒng zhān rú lì hè。
dìng chǔ bù yòng zhāo sì lǎo,
zhī gōng hú shǔ shì chǎn lù。
qīng miáo yī shū gèng qí wěi,
shí zǎi hùi yìng xīn kùi fú。
dāng shí yuán lǎo bù zài tíng,
zhōng wài zhī fēi zōng dù fú。
zhì jīn huāng jí méi tóng tuó,
zhì shì lèi jǐn yǐ xiě xù。
gù cí jīn diāo sè yǐ àn,
yīng fēng kě sǎo yán hǎi kù。
shàng xiǎng qiáo yuè chū jiàng líng,
fēng cǎi lóng wén zhào shān lù。
wén sūn lái bǔ wēng zǔ chù,
yù tí xìu jǐng xīn qián zhú。
luò chéng jǔ bēi wén zì yǐn,
gāo tái hé bì zāo qīu zhú。
bǎi nián wǎng shì líng gǔ gǎi,
gù guó cāng rán dàn qiáo mù。
gōng gūi bǔ gǔn jū shàng qián,
jiàn cǎo jiā cáng jiē kě fù。
cái rú sū méi yǔ nèi shǎo,
líu luò yìng lián yóu wèi fù。
xiǎo zhī dié nào bù zú yún,
wǎn jié yào kàn qīu pǔ jú 。