登报恩寺阁
(元代)善住
高阁閒登四望宽,青山极目倚云端。水村漠漠连天远,垄树沈沈带雨寒。
罢马嘶风春草遍,倦鸦归堞夕阳残。岂知大道平如掌,今古人间行路难。
《登报恩寺阁》拼音标注
dēng bào ēn sì gé
gāo gé xián dēng sì wàng kuān,
qīng shān jí mù yǐ yún duān。
shǔi cūn mò mò lián tiān yuǎn,
lǒng shù shěn shěn dài yǔ hán。
bà mǎ sī fēng chūn cǎo biàn,
juàn yā gūi dié xī yáng cán。
qǐ zhī dà dào píng rú zhǎng,
jīn gǔ rén jiān xíng lù nán。