子虚以湘竹杖惠予兼贶以诗遂依韵答之

(元代)善住

颁得山人古竹筇,节间销尽泪痕红。化龙定跃苍波里,伴鹤还腾碧汉中。

跬步安危存用舍,百年前却付穷通。相应海国归来日,系乡船头取便风。

《子虚以湘竹杖惠予兼贶以诗遂依韵答之》拼音标注

zǐ xū yǐ xiāng zhú zhàng hùi yú jiān kuàng yǐ shī sùi yī yùn dá zhī
bān dé shān rén gǔ zhú qióng,
jié jiān xiāo jǐn lèi hén hóng。
huà lóng dìng yuè cāng bō lǐ,
bàn hè huán téng bì hàn zhōng。
kǔi bù ān wēi cún yòng shè,
bǎi nián qián què fù qióng tōng。
xiāng yìng hǎi guó gūi lái rì,
xì xiāng chuán tóu qǔ biàn fēng。