和张洵蒙亭

(宋代)尚用之

江亭胜既冠三湘,仁智所乐皆其旁。仁岫俯映青罗光,上月乔木摩穹苍。

亭下川遐覆银塘,水面风来笑语香。骚人相值喜飞觚,雄辩清谈五月凉。

饮馀相与坐方床,论文日暮兴何长。佳篇疾读韵琅琅,直疑星斗焕光芒。

格高调古说奇方,况复笔法追二王。事业无穷叹茫茫,丹铅点勘策非郎。

与公致道心可忘,浩歌直造无何乡。

《和张洵蒙亭》拼音标注

hé zhāng xún méng tíng
jiāng tíng shèng jì guān sān xiāng,
rén zhì suǒ lè jiē qí páng。
rén xìu fǔ yìng qīng luō guāng,
shàng yuè qiáo mù mó qióng cāng。
tíng xià chuān xiá fù yín táng,
shǔi miàn fēng lái xiào yǔ xiāng。
sāo rén xiāng zhí xǐ fēi gū,
xióng biàn qīng tán wǔ yuè liáng。
yǐn yú xiāng yǔ zuò fāng chuáng,
lùn wén rì mù xīng hé cháng。
jiā piān jí dú yùn láng láng,
zhí yí xīng dǒu huàn guāng máng。
gé gāo diào gǔ shuō qí fāng,
kuàng fù bǐ fǎ zhūi èr wáng。
shì yè wú qióng tàn máng máng,
dān qiān diǎn kān cè fēi láng。
yǔ gōng zhì dào xīn kě wàng,
hào gē zhí zào wú hé xiāng。